"Trên đời này không có gì là không buông bỏ được, chỉ cần đủ đau đớn, thì tự mình sẽ buông thôi."
Có một người đàn ông với vẻ mặt rất khổ sở đến hỏi một vị hòa thượng: "Thưa thầy, có một số thứ và một số người, tại sao con lại không thể buông bỏ được?" Vị hòa thượng nói: "Không có gì là không thể buông bỏ được." Người đàn ông kia vẫn khẳng định: "Có những thứ và những người mà hết lần này đến lần khác con vẫn mãi không buông bỏ được!"
Vị hòa thượng liền bảo anh ta cầm một cái chén lên rồi ngài rót nước trà vào chén. Hòa thượng cứ rót mãi cho đến khi nước trà trong chén tràn cả ra ngoài. Nước trà nóng đổ lên tay người đàn ông khiến anh ta không thể chịu được nữa liền vội vàng đặt chén trà xuống.
Lúc này, vị hòa thượng mới điềm đạm nói: "Trên đời này không có gì là không buông bỏ được, chỉ cần con cảm thấy đau đớn đã đủ rồi, thì tự con sẽ bỏ xuống được thôi."
Thực ra, trong sâu thẳm trong lòng mỗi người đều có những vết thương lòng, những nỗi thống khổ chỉ để đêm về một mình mình “gặm nhấm”. Nói rằng, thời gian sẽ chữa lành tất cả nhưng kỳ thực đó chỉ là “dối người gạt mình”, bởi vốn dĩ thời gian không phải thuốc, không có tác dụng giúp bạn chữa lành vết thương lòng.
Thời gian chỉ có vô tình, còn tâm người mới là hữu ý. Khi thời gian trôi đi đủ lâu, tâm tình, suy nghĩ của ta cũng vì thế mà thay đổi, đến khi cảm xúc của ta được lắng lại, tâm thức có được chút bình yên thì lúc ấy có thể bao dung, cởi mở mà buông xuống những buồn phiền, oán giận khi xưa.
Nhìn lại cuộc đời như gió thoảng mây bay không thể nắm giữ được thì bỗng nhiên không còn muốn cố chấp nữa. Bởi vậy, không phải là thời gian có thể chữa lành những vết thương lòng, mà do chính cái tâm bạn đến lúc nào mới chịu buông xuống mà thôi.
Con người ta, cần ngã để học cách đứng dậy. Cần đau khổ để biết mình phải buông tay. Đừng đứng mãi trong “chiến trường” mà nơi đó chỉ đó điêu linh, đổ nát, chỉ toàn đau khổ.
Đời người ngắn ngủi, cho nên đừng đem tuổi thanh xuân quý giá của mình lãng phí vào một người không yêu mình. Hãy nhớ rằng, nếu họ cần bạn, họ sẽ tự khắc ở lại, nếu họ đã không cần có cố níu cũng sẽ không giữ được. Vì thế, bạn không cần phải giãy giụa trong đau khổ, thay vào đó hãy chọn cách buông bỏ, tìm lối thoát riêng cho chính bản thân mình.
Bình thản đối diện, nhẹ nhàng bước qua
Comments